"Hành trình vạn dặm bắt đầu từ những bước đi đầu tiên"

せんりのみちもいっぽから

DANH NGÔN

Hành trình vạn dặm bắt đầu từ một bước chân - Lão Tử
Showing posts with label Bài học cuộc sống. Show all posts
Showing posts with label Bài học cuộc sống. Show all posts

Dec 22, 2022

5s để thay đổi cuộc đời

 5S để thay đổi cuộc đời . Những điều mà mình tưởng chừng như đã bỏ qua và tập trung vào những việc mà khiến mình mất đi các khoảng thời gian quý giá . thời gian là hữu hạn



 

Feb 26, 2018

CUỘC SỐNG TUYỆT VỜI,VẪN CÓ THỂ DU LỊCH NƯỚC NGOÀI CHỈ VỚI 6 TRIỆU / THÁNG ?

CUỘC SỐNG TUYỆT VỜI,VẪN CÓ THỂ DU LỊCH NƯỚC NGOÀI CHỈ VỚI 6 TRIỆU / THÁNG ?

Với 6tr/tháng mà bạn vẫn đang lâm vào tình trạng túng thiếu, nợ nần chồng chất...đó là do bạn không nắm được luật chơi thôi...và trong cuộc sống này bạn không nắm vững luật là bạn thua rồi...thế nên cái gì cũng cần phải học :)

1. Ở:
Nếu ở trọ, hãy tìm nhà trọ ở xa nhất mà có thể kết nối với chỗ làm bằng phương tiện công cộng.

Lúc ngồi trên xe buýt, tàu điện cũng là lúc quan sát xã hội từ trên cao, người đi xe máy xe hơi đều thấp hơn bạn. Không nên vật lộn với việc tự lái xe. 30 phút lái xe là 30 phút bạn lãng phí cho sự căng thẳng, nguy cơ tai nạn, hít khói bụi làm giảm tuổi thọ. Đi bộ từ trạm xe buýt đến nơi cần đến giúp tim bạn khỏe mạnh. Nếu đi xe buýt mất 1h30 và tự lái xe mất 30 phút, hãy chọn đi xe buýt. Đám đông chỉ đi xe cá nhân, mình ngược lại với đám đông, đã sao?

Tại sao bạn muốn nhảy vô 5% người giàu có mà không từ bỏ được tư duy của 95% còn lại? Có việc nhỏ vậy mà bạn không dám thoát ra, thì việc lớn làm gì được?

Sự sáng tạo mới đem lại cho bạn của cải và sự thú vị. Mà sự sáng tạo chỉ có khi đầu óc thảnh thơi. Sẵn sàng bỏ 2-3h mỗi ngày từ trên cao để quan sát, nghĩ lớn, ước mơ lớn. Không ai đánh thuế ước mơ.

Đừng tư duy “1 vợ 2 con 3 tầng 4 bánh” cho nhỏ hẹp cuộc đời. Tại sao không thể sở hữu các tòa cao ốc, các chung cư, các trung tâm thương mại, các nhà máy xí nghiệp, máy bay, du thuyền? Không cần chia sẻ điều này với ai, mắc công họ nói mình khùng. Vì con cò không hiểu được đại bàng suy nghĩ gì đâu.

Lim kể, lúc ảnh làm phụ bếp, đang rửa thớt thì buộc miệng nói sau này mở chuỗi nhà hàng 30 cái toàn Đông Nam Á, ông bếp trưởng chửi đòi tạt sốt cà chua vô mặt. Giờ Lim có 100 cái nhà hàng còn ông đầu bếp kia tới gặp Lim nộp đơn xin việc.

2. Ăn:
Hãy dậy thật sớm, nấu cơm, xôi, mì. Nấu thêm để mang theo ăn trưa hoặc ăn ổ bánh mì, đĩa cơm bình dân nơi gần nhất.
Mình nên ăn chay rau củ quả ở mức hấp/luộc, sẽ không có gì cả đâu nếu vài ngày trong tuần bạn không ăn thịt. Người ăn chay vẫn thông minh đẹp đẽ như thường. 90% kỹ sư IT người Ấn Độ ở Silicon Valley ăn chay. Mình ăn chay không phải vì tôn giáo mà vì sức khỏe. Thỉnh thoảng vẫn cứ quất thịt cá…nhưng nếu nấu cho 1 mình mình ăn, đừng tốn thời gian. Cứ cá chiên/trứng luộc, rau củ quả hấp, trái cây là đủ. Không tốn thời gian cho việc ăn.

3. Chơi:
Nên mời bạn bè 2 lần một tháng, ăn bình dân thôi. Nhóm 4 người, mỗi đứa 2 lần, 1 tháng mình có 8 lần gặp gỡ.
Hãy chọn những người hiểu biết, giàu có hơn mình, đang làm công ty lớn, đang khởi nghiệp,…để nghe họ nói chuyện đời. Cá mập thì quây quần dưới đáy sâu. Cá lòng tong thì nhao nhao trên mặt nước, cạnh tranh khốc liệt việc đớp bọt. Khoe quần áo, bàn chuyện ca sĩ này diễn viên kia, viết thế này đúng viết thế kia sai…chỉ có ở đám lòng tong. Đám cá lớn sống im lặng.

4. Học: Phải dành 10 USD ~ 200 ngàn tiền mua sách/tháng.
Người vĩ đại trên khắp thế giới, ngoài tủ rượu ra, trong nhà họ còn có tủ sách. Hãy đọc sách dạy làm người, làm giàu, sách kinh tế, sách văn chương, sách nấu ăn hoặc bất cứ sách gì ưa thích. Kiến thức rộng sẽ giúp mình làm ăn rộng. Khi đi làm, việc nói giỏi, cái gì cũng biết khiến công việc trôi chảy hơn. Tháng này bạn chưa bỏ ra 200 ngàn mua sách thì coi như thua. Đọc xong sách, kể lại nội dung cho bạn bè. Đừng giấu. Nếu có khóa học nào đó, nên đăng ký, hoặc dồn lại vài tháng làm 1 khóa, nhớ học với người thành đạt thật sự, tức người có điều hành công ty lớn, bậc trí nhân…chứ không phải nhóm mua môi múa mép.

5. Đi:
Tháng để dành 1 triệu, năm sẽ có khoảng 12 triệu cho việc đi chơi.

Ban đầu nên đi đường bộ sang các nước lân bang. Hãy tự thưởng mỗi năm một chuyến đi xa. Tết là thời điểm tốt để về thăm gia đình, rồi đi chơi trước khi vô làm trong năm mới. Nhất định phải đi nước ngoài mỗi năm một lần, để coi sông, coi biển, coi đại dương nó ra sao…có cái gì hay ho thì bắt chước, mang về làm ăn.

Trong tay nên có 1 cái smartphone loại bình dân để tra tìm bản đồ, hãy đặt vé máy bay/xe lửa/xe đò.. giá rẻ nhất.

6. Để dành:
tháng TỐI THIỂU để dành 1 triệu. Cứ gửi ở ngân hàng, nhiều hơn có thể mua 5 phân hoặc 1 chỉ vàng, đó là vốn khởi nghiệp về sau.

Năm tới, nếu thu nhập vẫn 6 triệu, tự tát vô mặt. Muốn tăng lương, hãy cống hiến. Đừng sợ người khác không thấy nỗ lực của mình. Đừng “khôn” kiểu “tôi có được gì không, làm nhiều cho lắm thì lương cũng vậy”. Tư duy này khiến mình nghèo miết. Hãy cố gắng làm thêm giờ. Bạn phải làm thêm việc ở cơ quan, đến sớm hơn, về trễ hơn. Trong lúc làm việc, tập trung cao độ, nhận nhiều việc của công ty giao, tự mở thêm các mối quan hệ trong công việc, tay kẹp ĐT, tay đánh máy, vừa đi vừa chạy...làm ầm ầm, ầm ầm vô.

Khi còn trẻ, hãy ra ngoài nhiều hơn ở nhà. Hãy nhào vô xin người khác “bóc hết, lột sạch” khả năng của mình. Chỉ sợ bất tài nộp hồ sơ “xin việc”, mà chả ai thèm cho, chả ai thèm bóc lột. Khi đã được bóc và lột hết, dù sau này đi đâu, làm gì, bạn đều cực kỳ thành công. Vì năng lực được trui rèn trong quá trình làm cho người khác. Sự chăm chỉ, tính kỷ luật, quen tay quen chân, quen ngáp, quen lười…cũng từ công việc mà ra. Mọi ông chủ vĩ đại đều từng là những người làm công ở vị trí thấp nhất. Họ đều rẽ trái trong khi mọi người rẽ phải. Họ có những quyết định không theo đám đông, không cam chịu sống một cuộc đời tầm thường, nhạt nhòa…rồi chết.

Còn những bạn thu nhập 6 triệu cũng túng thiếu, 20 triệu cũng đi vay mượn để tiêu dùng, thì thôi, cuộc đời họ chấm dứt giấc mơ lớn. Tiền nong cá nhân quản lý không được, thì làm sao mà quản trị tài chính một cơ nghiệp lớn?

Theo TNBS
Theo facebook ts Nguyễn Bá Hải

Feb 12, 2018

Những lời cuối cùng của Steve Jobs

Những lời cuối cùng của Steve Jobs - người sáng tạo ra Iphone Apple - chấn động cả thế giới.
"Tôi đã đạt đến tột đỉnh của thành công. Trong con mắt người khác, cuộc đời tôi là một biểu tượng của thành công. Tuy vậy phía sau của công việc tôi có rất ít niềm vui. Tài sản của tôi cuối cùng cũng bình hoá với tôi. Trong lúc này trên giường bệnh viện, hồi tưởng về cuộc đời, những lời khen ngợi, tự cao, tự hào về tài sản nhưng tôi cảm thấy thật vô nghĩa trước tử thần, cái chết.
Trong bóng tối, khi nhìn ánh đèn màu xanh và tiếng ồn ào của máy dưỡng khí, tôi cảm nghiệm được những hơi thở của tử thần rất gần kề. Bây giờ tôi mới hiểu thấu, nếu một lần bạn đã có tiền đủ cho cuộc đời của bạn, bạn hãy đeo đuổi một mục đích khác không liên quan đến tiền bạc. Nên tìm một điều gì quan trọng hơn. Ví dụ như là lịch sử tình yêu nhân loại, nghệ thuật, ước mơ tuổi thơ… Đừng làm nô lệ cho vật chất, giàu sang, vì nó sẽ biến bạn thành một người yếu ớt như tôi.
Thượng Đế tạo dựng chúng ta để cảm nghiệm được tin yêu trong tim, chứ không phải những ảo tưởng về tiền tài, danh vọng như tôi đã làm trong suốt cuộc đời nhưng không thể đem theo tôi được. Tôi có thể mang theo được những kỉ niệm của yêu thương. Đây mới chính là sự giàu sang sẽ có thể đồng hành với bạn, là sức mạnh, ánh sáng soi sáng cho bạn tiến tới. Tình yêu có thể đi hàng ngàn cây số và chính vì thế cuộc đời không có giới hạn. Đi, tiến đến nơi mà bạn muốn, Cố gắng lên để đạt được những mục đích. Tất cả là ở trong tim và trong lòng bàn tay của bạn.
Cái giường nào đắt giá nhất trên đời? Đó là giường bệnh viện, vì nếu có tiền, bạn có thể mướn tài xe lái xe cho bạn, nhưng không thể dùng tiền để thuê người mang bệnh cho bạn. Mất tài sản mình có thể tìm lại được, có một cái khi đã mất thì không thể tìm lại được: sự sống. Dù đang ở giai đoạn nào trong cuộc đời, cuối cùng, tất cả phải đối diện khi bức màn sự sống kéo xuống.Làm ơn hãy nâng niu và nhận thức được giá trị tình yêu gia đình, tình yêu bạn đời và tình yêu bạn hữu, gìn giữ sức khỏe cho bạn và chăm sóc đồng bào của bạn.
Thanks for all you have done and RIP Steve Jobs. (ManhLe,svd)
Amazon 3.12.15

Jan 14, 2018

Luôn luôn cố gắng

Ai cũng có những thời điểm khó khăn 
Bởi vậy...
Dù bạn có là ai 
Hay bạn đang làm gì 
Hãy luôn cố gắng và tìm kiếm những cơ hội cho riêng mình !



Jan 11, 2018

Sự lựa chọn

Cuộc đời là những chuỗi ngày lựa chọn, nhưng có nhiều người cứ mãi chọn sai nên không thể trưởng thành!


Có hai con đường trong cuộc đời: Nên và Phải. Chúng ta đối mặt với ngã rẽ này từ lần này đến lần khác. "Nên" là thứ mà chúng ta được mong đợi sẽ làm, là cái mà thế giới muốn nhìn thấy ở chúng ta, là cái mà dường như đã trở thành tiêu chuẩn. "Phải" là những cái mà ta buộc phải làm và không còn cách nào khác để từ chối. Và chúng ta cứ phạm sai lầm khi không phân biệt được giữa 2 lựa chọn này!
 Ai cũng cho rằng mình bận rộn, thế nhưng thực chất chẳng ai bận cả đâu, nó đơn... 

Lựa chọn có thực sự đơn giản. Không hề!. Bởi lựa chọn cũng có nhiều cấp độ và tùy từng hoàn cảnh mà lựa chọn lại dễ hay khó. Chẳng hạn:


●Nếu như bạn đang đói thì câu hỏi "có nên ăn một chiếc pizza không?" là lựa chọn quá dễ. Thế nhưng, nếu bạn đang ăn kiêng thì câu hỏi này có thể khiến bạn do dự. Lúc này, lựa chọn đã bắt đầu khó hơn một chút.

●Không sử dụng các loại thuốc kích thích là lựa chọn cực dễ, nhưng liệu có nên nhảy việc khi công việc hiện tại đang tốt đẹp (nhưng không đúng với đam mê của bạn) lại là lựa chọn cực khó.

Ngoài ra, lựa chọn không chỉ là "không nên" hay "nên", "không hợp" hay "hợp", "làm" hay "không làm" mà nó còn là "nên" hay "phải".

Có hai con đường trong cuộc đời: Nên và Phải. Chúng ta đối mặt với ngã rẽ này từ lần này đến lần khác. Và mỗi lần, chúng ta đều phải đưa ra lựa chọn.

Cuộc đời là những chuỗi ngày lựa chọn, nhưng có nhiều người cứ mãi chọn sai nên không thể trưởng thành! - Ảnh 1.
"Nên" là thứ mà chúng ta được mong đợi sẽ làm, là cái mà thế giới muốn nhìn thấy ở chúng ta, là cái mà dường như đã trở thành tiêu chuẩn. 

Khi chúng ta làm những cái "nên", chúng ta được xã hội chấp nhận và đồng thuận. Nhưng không phải lúc nào "nên" cũng tốt với chúng ta và cũng là cái mà chúng ta nên chọn.

"Phải" là những cái mà ta buộc phải làm và không còn cách nào khác để từ chối.

"Phải" phản ánh chúng ta là ai, chúng ta tin vào cái gì và chúng ta làm gì khi ở một mình với sự chân thật nhất, con người thật của ta nhất. 

Đó là bản năng, sự thèm muốn và khát khao, những thứ, những nơi và những quan điểm mà chúng ta luôn cảm thấy rừng rực, trực giác của chúng ta sẽ mạnh lên từ một nơi nào đó sâu bên trong mỗi người. 

"Phải" là thứ xảy ra khi chúng ta dừng làm theo những quan điểm của người khác và bắt đầu kết nối với chính mình. Bởi vì khi chúng ta chọn "Phải", chúng ta sẽ không còn tìm kiếm cảm hứng từ bên ngoài nữa.

"Phải" là lý do tại sao nhân vật Howard Roark trong Suối nguồn lại tạo ra những công trình kiến trúc không giống ai, bất chấp những chuyên gia trong ngành hay dư luận có nói gì đi nữa. 

"Phải" là lý do để Roark tồn tại. Không cần quan tâm tới bất cứ ai, không cần ai ủng hộ, anh chỉ biết rằng anh "phải" tạo ra những thứ đó.

Tuy nhiên, cũng như những cái "nên", không phải lúc nào "phải" cũng đúng và cũng giúp ta có một cuộc sống tốt đẹp.

26 tuổi, cuộc đời tôi đã đưa ra rất nhiều những lựa chọn. Nhiều lựa chọn sai lầm, nhiều cái đúng và nhiều cái tôi vẫn chưa đoán trước được kết quả. 

Con người tôi hôm nay chính là sản phẩm của những lựa chọn đó. Nếu có bất kỳ một lựa chọn nào được quyết định lại thì tôi hôm nay sẽ là một tôi hoàn toàn khác. Tôi không biết nó là gì, chỉ là tôi biết nó không giống với những gì mà tôi đã biết.

Ngay sau khi tốt nghiệp đại học, tôi lựa chọn học lên thạc sĩ. Lựa chọn tôi đưa ra chỉ là dựa vào cảm tính. Tôi nghĩ rằng mình sẽ có thể trở thành một giảng viên hoặc có một cơ hội việc làm tốt hơn nếu có tấm bằng này. 

Đoán xem chuyện gì đã xảy ra? Giờ đây, tôi lại là một kẻ kiếm sống bằng nghề viết code dạo. Tấm bằng thạc sĩ tôi giành được CHƯA hề có tác dụng gì cả.

Cho đến hiện tại, thứ tôi đã làm có thể là sai lầm nhưng ai biết được tương lai, nó sẽ là cơ hội cho tôi để có được thứ gì đó? Ai biết được.

Không có gì đảm bảo là ta đã lựa chọn đúng. Và đây chính là điều quan trọng nhất mà bạn cần nhận ra về cuộc đời mình.

Không phải cứ lựa chọn đúng là sẽ đưa bạn tới một cuộc sống hạnh phúc. 

Yêu ai đó bằng cả trái tim không đảm bảo rằng người đó sẽ ở bên cạnh bạn mãi mãi hay sẽ chẳng bao giờ hai người xảy ra tranh cãi. Nổi tiếng và thành công không có nghĩa rằng bạn sẽ không bao giờ thất bại. Nghe theo số đông không có nghĩa rằng bạn sẽ luôn đúng. 

Làm theo những cái nhiều người làm không có nghĩa là bạn sẽ thành công được như họ. Không phải cứ thông minh, tài năng là bạn sẽ được nhiều người tôn trọng. 

Cuộc đời là những chuỗi ngày lựa chọn, nhưng có nhiều người cứ mãi chọn sai nên không thể trưởng thành! - Ảnh 2.
Thứ duy nhất bạn có thể kiểm soát đó chính là những quyết định của bạn (chọn cái gì và không chọn cái gì) và cách bạn phản ứng lại với những gì sẽ xảy đến.

Vì cuộc đời chẳng có bất cứ sự đảm bảo nào và bạn cũng không bao giờ biết được liệu mình có chọn sai hay không cho đến khi lựa chọn nên tại sao lại không mạo hiểm?

 Nếu không lựa chọn nghĩa là bạn chấp nhận hiện trạng của mình, chấp nhận lùi lại và sống trong vùng an toàn của bạn. Mà ai đảm bảo rằng trong vùng an toàn, bạn không phải lựa chọn? Bạn chọn sống trong vùng an toàn cũng là một lựa chọn đấy thôi?

Cuộc sống chỉ thực sự thú vị khi ta dám đối mặt với những khó khăn trong đời. Thế nên, hãy lựa chọn, hãy chấp nhận rủi ro và đón nhận những trải nghiệm mới.

Bằng cách lựa chọn, ta sẽ lớn lên từng ngày.  

theo :http://cafebiz.vn/cuoc-doi-la-nhung-chuoi-ngay-lua-chon-nhung-co-nhieu-nguoi-cu-mai-chon-sai-nen-khong-the-truong-thanh-20180102083255594.chn

Jan 8, 2018

7 nguyên tắc vàng trong công việc


Vì sao chúng ta phải làm việc? Có người nói: làm việc là vì kiếm tiền; cũng có người nói: làm việc là để tích lũy kinh nghiệm; và cũng có người nói: làm việc là vì muốn thực hiện mục tiêu của bản thân…

Với mỗi người, động lực làm việc là khác nhau, điều này không có sự phân chia đúng hay sai. Thế nhưng, động lực khác nhau sẽ thể hiện những hành động khác nhau dẫn đến những khoảng cách rất lớn trong sự nghiệp mỗi người.

Tuy nhiên, dù bạn mới đi làm hay đã đi làm, và làm việc vì mục tiêu gì bạn cũng cần ghi nhớ 7 nguyên tắc vàng sau đây:

1. Công việc không cần những người nhàn rỗi, đoàn thể không cần những người lười biếng.

2. Làm bất cứ việc gì, ngay từ đầu đừng nghĩ đến việc kiếm được bao nhiêu tiền, mà trước tiên hãy khiến mình trở nên có giá trị.

3. Không có công việc nào gọi là dễ kiếm tiền cả.

4. Đã đi làm, không phải lúc nào cũng thuận lợi, đôi khi chịu thiệt thòi là chuyện bình thường.

5. Không kiếm được tiền, ta kiếm được kiến thức; không kiếm được kiến thức ta kiếm được kinh nghiệm; không kiếm được kinh nghiệm ta có được sự từng trải. Dù kiếm được cái gì thì trước sau cũng nhờ đó mà bạn sẽ kiếm được tiền.

6. Chỉ có thay đổi được thái độ của bản thân mới nâng cao được giá trị cuộc sống; chỉ có thay đổi được thái độ làm việc mới có khả năng thăng tiến trong công việc.

7. Làm bạn mơ màng mất phương hướng chỉ có một nguyên nhân duy nhất đó là: Đến cái tuổi mình cần cố gắng, cần phấn đấu hết mình thì bạn lại suy nghĩ quá nhiều mà thực hiện thì quá ít.

Nguồn: http://cafebiz.vn/du-ban-co-lam-viec-o-dau-cung-can-ghi-nho-7-nguyen-tac-vang-nay-2018010808575972.chn

Jan 4, 2018

Kỷ luật hay là chết

Nguồn :http://cafebiz.vn/ky-luat-hay-la-chet-thoi-quen-tuy-kho-nhung-lai-la-de-nhat-de-di-den-thanh-cong-20180104105135999.chn


"Kỷ luật chính là tự do. Người vô kỷ luật sẽ chỉ là nô lệ cho cảm xúc, sự thèm muốn và say mê." - nhà giáo dục nổi tiếng Stephen Covey.

Mới đây, một cựu nhân viên của Vingroup là ông Trần Chí Hiếu (còn gọi là Hiếu Orion) đã chia sẻ trong 3 năm làm việc tại tập đoàn này, ông Hiếu đã học được một điều quan trọng nhất từ vị tỷ phú Phạm Nhật Vượng - người Việt Nam đầu tiên lọt top 500 người giàu nhất thế giới của Forbes để khởi nghiệp tuổi 40, đấy chính là: Kỉ luật!

"Kỷ luật là thứ duy nhất sẽ khiến cho sáng tạo được bền vững. Bạn có thể lười biếng, ngủ lê ngủ lết và bạn vẫn có thể nảy ra một ý tưởng mới. Nhưng để ngày nào cũng phải nghĩ ra ba ý tưởng hay, thì bạn phải thay đổi. 

Kỷ luật tạo ra sức ép! Nếu như bạn không có sức ép cho bản thân, sức ép giúp đồng đội, sức ép của sứ mệnh mà bạn phải làm khi đã "lỡ" sinh ra trên đời thì bạn sẽ thả lỏng chính bạn. Có thể bạn không chết đói, nhưng để mà phát triển mạnh hay để giúp được những người xung quanh bạn, hoặc để lại 1 thứ gì đó trong đời, thì, khó lắm!"

Jocko Willink, cựu chỉ huy đặc nhiệm SEAL, cũng đồng quan điểm: "Nếu bạn muốn tự do thì bạn cần phải có kỉ luật. Bạn càng kỉ luật bản thân bao nhiêu thì bạn càng có thể làm những gì mình muốn. Điều đó sẽ không đúng ngay từ đầu, bởi lẽ ban đầu, kỉ luật có thể là những thứ bạn không hề muốn làm, nhưng khi bạn càng làm nhiều những điều bản thân không muốn thì bạn càng làm nhiều những điều đúng đắn. Và chắc chắn bạn sẽ cảm thấy mình ngày càng giỏi hơn và có nhiều tự do hơn".  

Kỷ luật hay là chết: Thói quen tuy khó nhưng lại là dễ nhất để đi đến thành công - Ảnh 1.
Kỉ luật bản thân là hành động dựa vào lý trí thay vì cảm xúc nhất thời của bạn. Nó là việc vượt qua lòng ham thích và và nỗi sợ trong hiện tại vì mục đích ý nghĩa hơn cho cuộc sống. 

Tính tự kỉ luật luôn là điểm yếu của phần lớn chúng ta, kết quả hiển nhiên là bạn sẽ thấy mình thiếu khả năng để làm vô số việc mà mình muốn. Chẳng có ai muốn chui ra khỏi chăn trong một ngày rét buốt, chẳng ai muốn ngày chủ nhật phải dậy 6 giờ sáng, nhưng ham muốn ấy nên chịu sự kiểm soát bởi lý trí có mục đích của mỗi người. Với lối sống tự chủ và kỷ luật, bạn đang kỳ thực chăm sóc sức khỏe của chính mình, đầu tư tốt cho bản thân để gặt hái những lợi ích bền vững và có giá trị đến suốt đời.

Hiểu bản thân mình trước tiên

Tự kỷ luật nghĩa là hành xử theo điều mà bạn thấy là tốt nhất, bất kể cảm xúc của bạn trong hiện tại ra sao. Do đó, đặc điểm đầu tiên của kỷ luật chính là thấu hiểu bản thân. Bạn cần phải xác định xem hành vi nào sẽ thể hiện tốt nhất các mục tiêu và giá trị của mình. Quá trình này đòi hỏi bạn phải tự tìm hiểu, tự phân tích bản thân và nó sẽ đạt hiệu quả cao nhất khi bạn viết ra. Việc viết ra như vậy giúp bạn hiểu rõ hơn mình là ai, thứ mà mình mong muốn và những giá trị với chính mình.

Nhận thức có ý thức

Kỷ luật phụ thuộc vào sự nhận thức có ý thức về những gì bạn đang làm và những gì bạn đang không làm. Khi bạn bắt đầu xây dựng tính tự kỷ luật, bạn sẽ nhận thức thấy mình đang làm những việc vô kỷ luật, thậm chí vô nghĩa, ví dụ như kiểm tra facebook hay check mail liên tục. Để xây dựng đức tính kỷ luật, bạn cần phải có thời gian và điểm mấu chốt ở đây là bạn phải nhận thức được hành vi vô kỷ luật của mình. Nó tạo cơ hội cho bạn ra quyết định hành động đúng với mục tiêu và giá trị của mình.

Kỷ luật hay là chết: Thói quen tuy khó nhưng lại là dễ nhất để đi đến thành công - Ảnh 2.
Quyết tâm áp dụng kỷ luật

Không chỉ là viết ra mục tiêu và giá trị của bản thân. Bạn cần phải có sự cam kết bên trong chính bản thân đối với những điều đó. Bạn phải quyết tâm làm bằng được, nếu không, khi chuông đồng hồ reo lúc 5h sáng thì bạn sẽ thấy chẳng hại gì nếu bấm nút tắt và tự nhủ "thêm 5-10 phút nữa thôi" và bạn vẫn cứ mãi giậm chân tại chỗ thôi.

Can đảm để đổi lấy những gì tốt đẹp hơn

Kỷ luật là một việc làm cực kỳ khó khăn. Cảm xúc, dục vọng, và đam mê có thể là những lực cản rất lớn mà bạn phải đối mặt. Do đó, tính kỷ luật phụ thuộc rất nhiều vào lòng can đảm. Hãy xây dựng lòng can đảm để đối mặt với khó chịu và mệt mỏi. Hãy bồi đắp dần bởi những chiến thắng bản thân nhỏ nhặt, sự tự tin của bạn sẽ lớn mạnh hơn và lòng can đảm để có được tính tự kỷ luật sẽ đến dễ dàng hơn.

Cái giá của việc giữ kỷ luật luôn ít hơn nỗi đau của sự hối tiếc

Hãy khắc ghi câu nói này khi đang cảm thấy do dự hoặc sắp làm gì đó sai trái. Bạn có thể mất một vài năm của hiện tại để đổi lấy 20, 30 năm hay thậm chí là toàn bộ năm tháng còn lại của cuộc đời mỉm cười trong mãn nguyện


Dec 26, 2017

Sống là chính mình

1. Đừng lãng phí thời gian nữa. 
Khi các bạn cả ngày ngồi lướt new feeds Facebook thì xã hội đã bỏ các bạn quá xa rồi. Tụ tập ít thôi, shopping ít thôi, mạng xã hội ít thôi. Nếu tốt nghiệp Đại học mà bạn vẫn phải nhờ vả xin việc, thì nên tự hỏi cả thời Đại học bạn đã giết thời gian thế nào.

2. Đừng để công nghệ chi phối mình. 
Dùng Internet để học, để giải trí, để kết nối, chứ đừng biến nó thành cuộc sống. Không nhất thiết ăn gì, mặc gì, nghĩ gì, làm gì, khó chịu gì, yêu thương gì cũng phải post lên mạng xã hội. Không cần thiết phải biến mình thành nô lệ của chiếc "Smart Phone" . Nếu đi ra ngoài chơi thì đừng cắm đầu vào điện thoại; nếu định chơi với điện thoại, thì đừng ra ngoài.

3. Tiêu tiền cho đúng cách.
 Cái gì cần dùng và có ích thì hẵng mua, cái gì chỉ để khoa trương thì đừng mua. Nếu không cần thiết phải lên đời điện thoại từ iPhone 6 lên iPphone 7 chỉ vì chụp hình đẹp hơn một chút thì dùng iPhone 6 cũng được. Đừng có khoa trương khi thực chất bản thân chưa làm được gì. 
Nếu vẫn sống chật vật với đồng lương mới ra trường, hay vẫn phải xin tiền bố mẹ, thì đi xe đạp cũng được, không cần đi Vision hay Vespa làm gì. Đồng tiền kiếm thực sự không dễ.

4. Sống có kỷ luật đi. 
Đừng có lười biếng, lộn xộn, hay ham vui quá đà. Tự kiểm soát cuộc sống cuả mình, vì không ai làm điều đó hộ mình cả. Tuổi trẻ, đừng biến cuộc sống của mình thành một mớ hỗn độn.

5. Đọc sách. 
Sách gì cũng được, miễn là đừng để não mình rơi vào tình trạng chán tư duy, chán thay đổi, và thậm chí là thấy chán đời. Tuổi trẻ, có biết bao nơi phải đến, bao người thú vị phải gặp, bao thứ để học, và bao điều hay ho để làm. Lúc nào thấy chán nản, nên đi mua một cuốn sách mới.

6. Đừng trì hoãn.
 Việc cần làm thì phải ép mình làm, mà làm cho xong. Ai cũng sống ngần ấy thời gian, người ta hơn nhau ở cái biết dùng thời ấy thế nào. Trì hoãn là lười biếng. Trì hoãn là không tôn trọng thời gian của chính mình, không tôn trọng chính mình.
Không ai ăn cắp hay giết thời gian của bạn cả, chỉ có bạn tự giết chết thời gian của chính mình, giết chết tuổi trẻ của chính mình. Tuổi trẻ chỉ có một lần, nên nghĩ kỹ về điều đó.

7. Đi thật nhiều.
 Mỗi bước đi xa hơn là một bước lớn khôn hơn, để biết trân trọng quãng đời này, thực ra chỉ vài chục năm, không dài như mình tưởng. 
Đi đúng nghĩa của đi. Đi trải nghiệm, cảm nhận, suy ngẫm, chứ không phải đi theo phong trào. Đi ào ào và chỉ để pose hình thì cũng không khác gì không đi là mấy.

8. Rèn luyện sự tự tin từ bây giờ đi. 
Mình không tin vào mình thì không ai tin mình cả. Cũng như luyện tập thể chất, tinh thần cũng phải luyện. Nếu sợ không làm được thì phải ép mình làm, thất bại nhiều lần rồi thì khắc hết sợ. Nếu sợ nói trước đám đông thì càng nên nói trước đám đông, sợ giao tiếp thì càng nên giao tiếp. 
Tự tin không phải là thứ tự dưng có, nhưng chắc chắn là luyện được. Phải tự tin là mình làm được thì làm việc mới thành.

9. Sống có lý tưởng lên.
Nghĩ thoáng ra, nghĩ rộng ra, làm thật nhiều vào và đừng sợ sai. Đạp lên định kiến với áp lực xã hội mà sống. Tuổi trẻ, phải sống như chưa từng được sống.

10. Cứ yêu đi. 
Đổ vỡ cũng không sao, buồn cũng không sao, đau cũng không sao. Đổ vỡ thì làm lại, làm lại hai lần chưa được thì nhiều lần. Đừng sợ không tìm thấy người yêu mình cả đời, chỉ sợ mình quá hèn nhát không dám yêu thêm. Tình yêu là cách nhanh nhất khiến người ta hoàn thiện bản thân.

11. Độc thân cũng được. 
Độc thân thì vui kiểu độc thân, dành thời gian mà làm nhiều thứ cho riêng mình. Đừng có vì thấy người ta có đôi có cặp còn mình Valentine một mình và kêu gào FA hay sinh chán nản. Cô đơn cũng là cái hay.

12. Đừng lập gia đình quá sớm.
Đừng ổn định quá sớm. Hãy độc thân tới khi nào thực sự sẵn sàng cho một cuộc sống mà mình phải gắn với rất nhiều sự ràng buộc và trách nhiệm. Nếu chưa cảm thấy mình có thể chăm sóc tốt cho bản thân mình, thì đừng vội lập ra đình. Hãy tập sống cuộc đời một mình cho tốt đã. Ai hỏi bao giờ lấy chồng hay lấy vợ, thì cứ kệ đi.

13. Phải độc lập.
 Phải cố gắng. Tự mình học, tự mình cố gắng, tự mình kiếm việc làm, tự mình kiếm tiền, tự xây dựng sự nghiệp. Rồi sau này có con cái, sẽ có nhiều hơn những câu chuyện để kể. Có nhiều con đường dễ để đi, nhưng nếu con đường được trải thảm sẵn thì đi tới đích rồi cũng chả thấy gì vui thú. Những gì tự mình có mới là cuả mình.
Theo facebook
Hoàng Ngọc Quỳnh
United Kingdom

Dec 23, 2017

Con đường thành công cần trải qua 7 giai đoạn ?

Con đường thành công cần trải qua 7 giai đoạn nhưng ít ai đủ kiên trì: Bạn đang ở nấc thang thứ mấy?


Giai đoạn 1: Khó khăn khi bắt đầu


Mỗi người thành công đều phải trải qua một hành trình nhiều khó khăn. Mọi con đường trải hoa hồng đều có thêm những mũi gai. Những trở ngại khó khăn trong giai đoạn này lại là động lực để giúp bạn có thêm sức mạnh tiến tới thành công. Bạn có thể chấp nhận giai đoạn đau khổ như một người bạn đồng hành chứ không nhất thiết phải tìm cách chống lại nó.

Mỗi ngày mới là một cơ hội để bạn thử thách bản thân và tìm thấy chính mình. Sự bất định và căng thẳng là điều không thể tránh khỏi. Chúng nhắc nhở bạn phải điều chỉnh để thích ứng hơn, đến gần với thành công hơn nữa. Một chút căng thẳng sẽ là động lực đẩy bạn về phía trước.

Giai đoạn 2: Muốn từ bỏ càng sớm càng tốt

Trên con đường thành công, bạn sẽ tự hỏi bản thân nhiều lần rằng liệu mình có đang đi đúng hướng. Bạn sẽ trải qua những giây phút căng thẳng, cảm giác mất mát và vô vọng. Đó là lúc bạn càng cần vững tin vào bản thân và chuẩn bị tinh thần để tiếp tục chiến đấu.

Cách nhanh nhất để từ bỏ giấc mơ của bạn là bỏ cuộc khi mọi thứ có vẻ không như ý. Càng kiên trì và nỗ lực, thành công càng sớm đến với bạn.

Giai đoạn 3: Mất dần những mối quan hệ


Khi bạn theo đuổi sự nghiệp, không phải ai cũng sẵn sàng giúp đỡ bạn. Thành công cần rất nhiều nỗ lực và hi sinh. Nhiều người thân - sơ có thể không chấp nhận việc bạn không có thời gian dành cho họ. Đầu tư thời gian và nỗ lực để tìm kiếm thành công, bạn sẽ phải hi sinh những mối quan hệ, sở thích...

Càng đến gần thành công, con đường càng nhỏ hẹp và bạn phải chấp nhận "đơn thương độc mã".


Giai đoạn 4: Nhiều người ngăn cản


Trong cuộc sống, có những điều bạn chỉ nên giữ riêng trong suy nghĩ. Chia sẻ những điều này với người khác bạn có thể chỉ nhận lại sự phản đối. Tâm trí con người dường như được lập trình để tin nhiều hơn vào những điều tiêu cực.

Trên hành trình tìm kiếm mục tiêu, bạn sẽ gặp không ít kẻ ngăn cản, làm bạn nản chí bởi những nỗi sợ hãi mơ hồ đến những khó khăn có thật. Đừng để những điều tiêu cực đó ảnh hưởng đến tinh thần của bạn. Hãy làm việc trong im lặng và để thành công nói lên tất cả.

Giai đoạn 5: Bị ghét không lí do

Thực tế, nhiều người có xu hướng không thích những người thành công. Người xuất chúng, nổi bật thường phải chịu sự ganh tị. Những người nhỏ nhen không thích kẻ có được những thứ họ thiếu. Thỏa hiệp với sự ganh tị là điều khó khăn, nhất là khi bạn muốn duy trì mối quan hệ với những người này. Hãy để họ đi, bởi những người này cũng không thể ảnh hưởng đến con đường bạn đi, công việc bạn làm. Hãy coi họ nhưng một thử thách để trải nghiệm. Rồi bạn sẽ nghiệm ra chân lí rằng, những người ghét bạn sẽ khiến bạn thành công hơn.

Giai đoạn 6: Nghi ngờ chính mình

Trong mỗi hành trình, sẽ có những thời điểm bạn cảm thấy "đóng băng" bởi sự nghi ngờ chính mình. Đôi khi, bạn không tin tưởng kiến thức bạn đang có, nghi ngờ định hướng và khả năng của chính bản thân. Tất cả những vấn đề này đều dẫn đến những xung đột bên trong. Nghi ngờ bởi bạn không muốn đưa ra quyết định sai lầm và kết thúc mọi chuyện. Hãy nhớ rằng, không có sai lầm nào không thể khắc phục, chỉ cần bạn luôn tìm ra hướng đi mới, vượt qua sự thiếu tự tin và luôn đặt ra nguyên tắc về thời gian. Sự chậm trễ, trì hoãn đôi khi là nguyên nhân chính của thất bại.


Giai đoạn 7: Thất bại

Không có con đường nào đảm bảo sự thành công. Bạn có thể thất bại một, hoặc một vài lần và chịu nợ nần. Bạn cũng có thể phải chịu sự sỉ nhục, chỉ trích bởi những sai lầm. Bạn có thể mất tất cả và làm lại từ đầu... Nhưng trước hết bạn phải dám thử sức để biết rõ những điều đang và sẽ xảy ra. Rủi ro đôi khi lại chính là cơ hội để bạn tiếp cận mục tiêu theo một hướng mới, cách mới. Mục đích của thất bại chính là giúp bạn tinh chỉnh các nỗ lực để hướng tới thành công nhanh hơn.

Thành công nào cũng có giá của nó!

Muốn đạt được mục tiêu, trước tiên bạn phải suy nghĩ tích cực và tin tưởng vào những gì bạn làm. Suy nghĩ đúng đắn, hành động chính xác, không gì có thể ngăn cản bạn thành công. Sự đấu tranh là thành phần không thể thiếu làm nên thành công. Mọi thứ đều bắt nguồn từ chính bạn, do bản thân bạn. Tầm nhìn của bạn ảnh hưởng đến mọi chuyện, số phận sẽ thúc đẩy bạn tiến lên. Thành tựu mà bạn đạt được sẽ chính là sự phát triển về tầm nhìn chứ không phải tiền bạc hay danh tiếng. Chỉ khi thành tựu của bạn có ý nghĩa và ảnh hưởng tích cực đến người khác, thành công mới thực sự có giá trị.

theo : http://cafebiz.vn/con-duong-thanh-cong-can-trai-qua-7-giai-doan-nhung-it-ai-du-kien-tri-ban-dang-o-nac-thang-thu-may-20170226083035185.chn

Dec 4, 2017

9 nguyên tắc dạy con của cố thủ tướng Đài Loan

Con trai của ta!

Ta viết Bản ghi nhớ này cho con, dựa trên 3 nguyên tắc:

1. Đời người phúc họa vô thường, chẳng ai biết mình có thể sống bao lâu, (cho nên) có một vài chuyện nên nói sớm ra thì tốt hơn.

2. Ta là cha của con, ta mà không nói với con thì chẳng có ai nói cho con biết những chuyện này đâu.

3. Những điều căn dặn để ghi nhớ này là kết quả của bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của chính bản thân mà Cha ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh những nhầm lẫn hoang phí trên con đường trưởng thành của các con.

Dưới đây, là những chuyện mà con phải ghi nhớ kỹ trong cuộc đời mình:

1. Con không nên quá để tâm đến những người đối xử không tốt với con. Trong cuộc đời con, không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con, trừ cha và mẹ của con. Còn đối với những người đối xử tốt với con, ngoài việc trân trọng, cảm ơn ra, con cũng còn cần phải đề phòng một chút. Bởi vì, mỗi người làm mỗi việc gì đó đều có nguyên nhân của nó. Anh ta đối xử tốt với con, chưa hẳn đã là vì yêu quý con. Cho nên, con phải nhớ kỹ điều này, chứ không việc gì phải vội vàng coi người đó là bạn thực sự.

2. Không có ai là không thể thay thế được, không có thứ gì phải sở hữu bằng được. Một khi nhìn thấu được điều này, trong tương lai, khi người quanh con không còn cần con nữa, hoặc khi con mất đi tất cả những thứ yêu quý nhất trên đời, thì cũng nên hiểu rằng, đó cũng chẳng phải là chuyện gì ghê gớm.

3. Cuộc đời rất ngắn ngủi. Nếu hôm nay mà con vẫn còn lãng phí cuộc đời, ngày mai sẽ nhận thấy cuộc sống đã rời xa mình rồi. Do đó, càng sớm biết trân quý cuộc sống thì những ngày con hưởng thụ cuộc sống càng dài. Muốn kỳ vọng cuộc sống trường thọ, chẳng thà hưởng thụ sớm hơn.

4. Trên thế giới này chẳng có cái gì gọi là yêu nhất, tình yêu chỉ là một cảm giác nhất thời, mà cái cảm giác này chắc chắn (tuyệt đối) sẽ thay đổi theo thời gian và tâm trạng. Nếu như cái mà con gọi là yêu nhất nó rời xa con, hãy nhẫn nại chờ đợi một chút, đợi thời gian dần dần gột rửa, để tâm trạng từ từ trầm lắng xuống, nỗi khổ của con sẽ dần dần phai nhạt đi, không nên quá khát cầu vẻ đẹp của tình yêu, không nên quá phóng đại nỗi buồn của chuyện thất tình.

5. Tuy rằng có rất nhiều người thành đạt đều không có được sự giáo dục đầy đủ, nhưng điều đó không có nghĩa là không cần chăm chỉ học hành mà vẫn chắc chắn có thể thành công. Những tri thức mà con học được chính là vũ khí mà con có trong tay, có thể tay trắng làm nên, nhưng không thể (bằng cách) tay không tấc sắt, hãy nhớ kỹ!

6. Cha sẽ không yêu cầu con phải phụng dưỡng nửa cuối cuộc đời cha, tương tự, cha cũng không chăm sóc nửa cuối cuộc đời của con. Khi con trưởng thành, có thể tự lập được rồi thì (đó là lúc) trách nhiệm của cha đã kết thúc. Sau này, con muốn ngồi xe Bus hay xe Mercedes, muốn ăn vây cá hay ăn mì, đều do tự mình chịu trách nhiệm.

7. Con có thể yêu cầu mình giữ chữ Tín, nhưng không thể yêu cầu người khác giữ chữ Tín. Con có thể yêu cầu mình đối xử tốt với người, nhưng không thể mong đợi người ta đối xử tốt với mình. Dù con đối xử với người ta như thế nào thì cũng không có nghĩa rằng người ta phải đối xử với con như thế. nếu như con không nhìn thấu vấn đề này, con sẽ phải nhận thêm những phiền não không cần thiết.

8. Cha đã mua xổ số hơn chục đến cả 20 năm, nhưng rốt cuộc vẫn nghèo trắng tay, ngay cả đến giải 3 cũng không trúng. Điều này chứng tỏ (một điều), người ta muốn giàu có, vẫn phải dựa vào nỗ lực làm việc mới có, trên thế giới này không có bữa trưa nào miễn phí cả.

9. Người thân chỉ có duyên phận một lần, bất luận cha và con sống với nhau được bao lâu trong kiếp này, hãy thật biết trân trọng những khoảnh khắc ở bên nhau. Kiếp sau, dù còn yêu hay không yêu nhau nữa, đều không còn gặp lại nữa đâu.

Nguyễn Sơn Phong dịch

Sưu tầm

Nov 21, 2017

Hãy trân trọng những phút giây trong cuộc đời

Mỗi bước đi trong cuộc đời mỗi người , chúng ta đều đã và sẽ gặp những người bạn mới có người sẽ giúp đỡ ta trong cuộc sống có người chỉ thoảng qua như một người bạn có người dạy ta vô vàn những đều mới , vậy nên hãy trân trọng .
dù chúng ta có gặp ai đi nữa thì đó là cái duyên trong cuộc đời mỗi người
hãy sống hết mình cho những năm tháng ta còn tồn tại trên cõi đời  này ...
đôi lúc công việc hiện tại như một guồng quay khiến t quay cuồng với nó , rành ít thời gian với gia đình hơn, rành ít thời gian với những người bạn cũ ...cảm giác như mình xa lánh với họ ..nhưng bỗng dưng tôi nhớ và gọi điện cho họ thì mới nhận ra một điều họ vẫn dành một tình cảm nhất định đối với mình ... để t nhận ra rằng Trình à mày hãy sống tốt hơn hãy quan tâm đến gia đình  người vợ  iu dấu , và những người anh em những người bạn tốt thực sự với mình
thời gian ngắn ngủi , mỗi ngày chỉ có 24h thôi. 24h giờ để ta thay đổi bản thân hướng tới những đều tốt hơn , tích cực hơn trong cuộc sống này. để học thêm những đều mới lạ , giúp ích cho bản thân gia đình và xã hội này . nơi chúng ta đang tồn tại mấy mươi năm nữa


Oct 14, 2017

Lặng nhìn cuộc sống

3h a.m Tôi đứng ngoài nhà máy hít thở không khí thật trong lành. Nhìn bầu trời đêm trăng và sao . Ôi !cảm giác mới bình yên làm sao... tiếng máy chạy  , tiếng gió thổi và những hoài niệm chợt ùa về . Tuổi thơ tôi , những chiều chăn trâu ngoài cánh đồng vô lo, vô nghĩ.
Nhìn các cô chú công nhân môi trường đang ngồi nghỉ ngơi. A lái xe nâng chạy đi chạy lại với những chuyến hàng, những chiếc xe contener đều đặn từng chuyến 1 ... cuộc sống gấp gáp và vội vã có khi nào ta lặng lại trong phút giây để nhìn để ngắm cuộc sống lặng lẽ trôi từng ngày

Sep 15, 2017

Nghĩa Phu thê

Hồi mới cưới , sáng sáng hai vợ chồng đều nằm ôm nhau âu yếm trò chuyện . Vợ vẫn thường hỏi " trưa anh thích ăn gì ? "
Anh luồn tay vào áo vợ thủ thỉ " anh chỉ thích ăn bánh bao thôi "
Hồi vợ có bầu đứa lớn , tối nào trước khi đi ngủ anh cũng nằm xoa bụng vợ độc thoại mấy lời yêu thương .
Vợ vẫn thường làm mặt nũng nịu " đêm anh thích ăn gì ? "
Anh luồn tay vào áo vợ trêu chọc " anh ăn chay thôi , cây nhà lá vườn bưởi vợ hí hí."

Rồi con bé được 20 tháng , công việc lại bận rộn nên vợ thuyết phục bà nội cho cai sữa. Nhưng sáng sáng cái cảnh chồng thơ con mọn vẫn diễn ra như thường. Vợ đầu bù tóc rối vừa vội vàng thay đồ vừa nhắc đi nhắc lại những việc từ trong nhà ra ngõ .
" trưa anh thích ăn gì để em còn đi chợ "
Anh nhìn vợ cười cười " mướp xào "
" mùa này làm gì có mướp , em có bầu đâu mà anh ăn dở vậy "
" Thì ngoài chợ không có mướp ,anh ăn mướp nhà cũng được"
Vợ nghe đến đó biết bị trêu đểu , liếc nhanh xuống ngực rồi hậm hực lườm một cái rõ dài .
" đây chỉ có mướp thôi chê mướp thì ra đường ăn phở đi nhé "
Và thế ngày hôm đó vợ giận dỗi đình công cho hai bố con sáng mì tôm chiều phở nhưng đêm vẫn lại món " mướp xào " .
Rồi anh thấy vợ chăm chỉ bỏ heo , hỏi bỏ làm gì thì kêu chuyện đại sự không thể tiết lộ. Nhưng anh tình cờ thấy vợ bàn chuyện làm ngực với mấy chị đồng nghiệp . Các mẹ bỉm sữa , mẹ 1 con mẹ 2 con , mẹ nào cũng hô hào khẩu hiệu " phải đẹp thì mới giữ đc chồng , ngực phải nở mông phải cong ...bla bla đến khổ "
Mỗi ngày vợ bỏ heo 50k hôm nào nhiều thì đc 100k , có hôm bỏ 10k mắt vẫn long lanh hy vọng.
Nhưng rồi vợ đẻ đứa thứ hai tri phí sinh hoạt nhân thêm ,công việc của anh lại cần thêm chút tiền chạy vạy. Tối đó vợ đập heo , anh bảo để anh vay thêm bạn bè cũng được , heo em để lo chuyện đại sự của em ,đừng đập.
Vợ lắc đầu " em vẫn còn xoay sở được thì không để anh phải cầu cạnh bạn bè , nợ tiền nợ tình mình không trả đc lại khó ăn nói với người ta "
Đêm đó anh ôm vợ thủ thỉ " thế còn chuyện đại sự của em thì sao? " . Vợ cười " thôi để thằng út 2-3 tuổi em bỏ heo sau , gio quan trọng là chồng thương em thôi , chuyện đó làm hay ko làm cũng đc "

Ở với nhau thoáng cái đã hai mặt con nhưng chẳng nhớ bao lâu rồi anh mới lặng lẽ quay lại nhìn vợ , nhìn thật kĩ cơ thể của người đàn bà nơi mà người ta sẽ thấy sự hy sinh được cụ thể hoá trên từng đường nét.
Lần đầu tiên anh cảm thấy được sự mất mát , anh hiểu tại sao vợ không bật đèn khi chúng ta thân mật và không đứng trước gương quá lâu như lúc xuân thì. Anh hiểu tại sao vợ đầu đội trời chân đạp đất không kêu ca nhưng lại chỉ vì vài câu đùi voi ngực mướp là tủi lòng khóc lóc .
Vợ ơi , bưởi có giá của bưởi , mướp cũng có giá của mướp , chắc gì những người đàn ông tay cầm bưởi ngon mà giấc ngủ đã tròn. Có đáng không , khi vì vài phút đã mắt thích tay mà phản bội tình nghĩa phu thê, làm tổn thương người hy sinh cho mình cả một đời vô điều kiện.
Và thế đại sự của đàn bà , đại sự của những người vợ quay đi quẩn lại vẫn chỉ là chuyện chăm con giữ chồng , chuyện vun vén cho tổ ấm của mình được yên lành đi qua những ngày bão.
Và thế đại sự của đàn ông , đại sự của những người chồng chính là đối đãi với người vợ làm sao để cô ấy luôn cảm thấy hạnh phúc , cảm thấy hãnh diện bởi được trân trọng , trân trọng tình yêu , trân trọng sự hy sinh và trân trọng cả những cơ thể không còn được hoàn hảo theo năm tháng !!!

St

Aug 15, 2017

Bất luận bạn gặp ai, đó đều là người nên xuất hiện trong cuộc đời của bạn

Sống ở đời, mỗi người ta gặp, dù chỉ thoáng qua cũng không phải ngẫu nhiên. Có câu: “Tu trăm năm mới đi chung một thuyền, tu nghìn năm mới nên duyên vợ chồng”. Hãy trân quý những người ta đã gặp!đời trước, ý trời, gặp nhau, duyên phận, 
Tu trăm năm mới đi chung một chuyến thuyền, tu nghìn năm mới nên duyên vợ chồng.

Phật Thích Ca Mâu Ni từng nói: “Đưa tay ra chỉ trong một chớp mắt, dắt tay nhau lại cần rất nhiều năm.

Bất luận bạn tình cờ gặp ai, họ chính là người mà số phận an bài cho xuất hiện trong cuộc đời của bạn, tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên”.

Đời này chỉ là khách qua đường

Đức Phật nói: “Đời người chỉ là một cuộc hành trình, thân thể là khách sạn mà linh hồn mượn, đối với thời gian mênh mông không bờ bến mà nói, thì đời này chỉ là khách qua đường”.



Phải có duyên phận rất sâu đậm, rất sâu đậm, thì mới đi chung trên một con đường, đến cùng một nơi, gặp lại cùng một người.

Thế giới này có một kiểu tương ngộ, không phải là trên đường, mà là ở trong tâm; Có một kiểu tình cảm, không phải sớm chiều bên nhau, mà là làm bạn một cách lặng lẽ.

Đời này tương ngộ thì chính là duyên phận

Đức Phật nói: “Đời trước quay đầu nhìn lại 500 lần, mới đổi được một cái gặp thoáng qua trong đời này. Đời này mà tương ngộ thì đó là duyên phận, vậy sao lại phải oán hận, sao lại hằn thù?”.

Duyên tới duyên đi, duyên tụ duyên tán, hết thảy đều là ý trời, chúng ta đều phải nên trân quý!

theo http://tinhhoa.net/bat-luan-ban-gap-ai-do-deu-la-nguoi-nen-xuat-hien-trong-cuoc-doi-cua-ban.html

Apr 16, 2017

sự lựa chọn 1$ & 5cent

Được gợi ý từ một vị ẩn sĩ, Trịnh Bản Kiều đã để lại câu danh ngôn thiên cổ: ‘Nan đắc hồ đồ’ nghĩa là rất khó để có được sự “hồ đồ” (giả ngốc).

Con người ngày nay không ai chịu chấp nhận thua thiệt và luôn có xu hướng muốn chứng minh thể hiện, luôn muốn phô bày những gì mình thông thạo, muốn tính toán chi li thiệt hơn, nên nếu có thể thực sự làm được một người hồ đồ không toan tính, mà vẫn thấy hài lòng thì mới là khó nhất.

Chúng ta cùng tìm hiểu xem, vậy trí tuệ thâm sâu của người ‘hồ đồ’ là như thế nào
Có một cậu bé người Mỹ tên Wilson, thoạt nhìn rất khờ khạo, do đó rất nhiều người trong thị trấn thích đùa với cậu, giống như là nhân vật hề mua vui cho mọi người. Một ngày nọ, bạn cùng lớp của Wilson cầm trên tay một đồng 1 đô la và một đồng 5 cent, rồi hỏi Wilson là chọn đồng tiền nào. Cậu bé Wilson lúc đó đã không cần suy nghĩ mà trả lời ngay: “Tớ chọn đồng 5 cent.” Bạn học cười khoái trí nói: “Ha ha, cậu ấy không chọn 1 đô la mà lại chọn đồng 5 cent.” Sau đó tất cả học sinh trong trường đã lan truyền nhau chuyện cười này.

[​IMG]
Cậu bé Wilson nhất mực chọn đồng 5 cent, chứ không chọn đồng 1$. (Ảnh minh hoạ: internet)

Rất nhiều người đã không tin, sao Wilson lại ngốc đến vậy, họ đã đem tiền đến trước mặt Wilson để kiểm nghiệm, nhưng lần nào cũng nhận được cùng một kết quả. Mỗi lần cậu đều nói: “Tớ muốn 5 cent.” Tất cả học sinh của trường đều dùng cách này để kiểm tra và sau đó mỗi người rời đi với nụ cười của sự hài lòng.

Cuối cùng, câu chuyện đã đến tai của thầy giáo. Ở trước mặt Wilson, thầy giáo hỏi: “Chẳng lẽ trò không phân biệt được giá trị lớn nhỏ của đồng 1 đô la và 5 cent sao?”

Trò Wilson đáp: “Đương nhiên là trò biết rõ ạ. Nếu như trò chọn đồng 1 đô la thì sẽ không có ai mang tiền đến để thử nữa, như vậy trò cũng không thể có nhiều đồng 5 cent như thế này.”

Người thầy nghe xong như bừng ngộ ra một đạo lý lớn. Wilson không đặt sự thông minh vào món lợi nhỏ mà suy nghĩ về cái ngốc của người thông minh. Nhiều năm sau, ông trở thành tổng thống thứ 28 của nước Mỹ.

[​IMG]
Woodrow Wilson – Vị Tổng Thống thứ 28 của nước Mỹ, đảm đương chức vụ trong 2 nhiệm kỳ. (Ảnh: internet)

Rất nhiều người thông minh, họ phán đoán suy nghĩ của người khác một cách nhanh chóng và không bao giờ bị mắc lừa. Họ tính toán chi li, so đo từng chút để làm sao không thua thiệt, không bị người lừa gạt. Nhưng họ lại quên câu: “Thông minh quá sẽ bị thông minh hại.” bởi vì quá thông minh nên người này thường bị người khác phòng bị. Kỳ thực, thông minh cũng không phải là xấu. Tuy nhiên, đôi khi trong cuộc sống lại cần chúng ta ngốc một chút mới tốt, hơn thế, làm được người thông minh giả ngốc quả không dễ dàng.

[​IMG]
Đôi khi chúng ta trong cuộc sống thì ngốc một chút mới tốt. (Ảnh: internet)

Cho nên, người xưa cho rằng người thông minh nhưng giả ngốc mới là đạo xử thế của nhà thông thái. Giả thiếu hiểu biết khiến mọi việc được tiến triển thuận lợi hơn. Biểu hiện của ngốc nghếch ở người thông minh chính là một loại trạng thái bình tĩnh, không hiểu cái đạo lý của người đại ngốc thì khó thành tựu đại sự.

Nguồn: Sư tầm

Feb 19, 2017

Chuyện hai chàng trai biến một chiếc máy in cũ thành doanh nghiệp trị giá 25 triệu USD

Dru Riess và Ray Salinas đã vực dậy một xưởng in bên bờ phá sản và biến nó trở thành một doanh nghiệp trị giá 25 triệu USD.

    Chuyện hai chàng trai biến một chiếc máy in cũ thành doanh nghiệp trị giá 25 triệu USD
    Sau khi tốt nghiệp đại học Cincinnati (Mỹ) vào năm 2005, Dru Riess làm bồi bàn trong một nhà hàng. Nhưng anh vẫn nung nấu khát khao mở công ty của riêng mình. Vào năm 2007, khi người bạn thân Ray Salinas chuyển đến Texas để sống gần bạn gái, Riess cũng chuyển theo. Và anh phát hiện thấy, cha dượng của bạn gái Salinas có một xưởng in sắp phá sản.
    “Xưởng in đó giống như một khu ổ chuột theo đúng nghĩa đen. Nó trông thật là gớm. Rắn, chuột bò lổm ngổm khắp nơi”, Riess nhớ lại.
    Nếu nhìn vào chiếc máy in cũ ở đó, người ngoài sẽ chỉ thấy một đống phế liệu. Nhưng Riess thì khác, anh nhìn ra cơ hội. Chiếc máy in trông không có giá trị gì, nhưng Riess tìm một số thông tin trên Google và nhận ra nó vẫn có tiềm năng. Tại thời điểm đó, doanh số của ngành in bao bì ở Mỹ là gần 30 tỷ USD.
    Riess, khi ấy mới 24 tuổi, quyết tâm gây dựng lại xưởng in này. Anh gần như sống luôn tại xưởng in, gọi điện cho các khách hàng cũ và vay hết hạn mức có thể trong thẻ tín dụng. “Công ty gần như đã chết. Tôi chính là ngọn lửa thắp nó sáng trở lại”, anh nói. Cuối cùng, Riess cũng tìm được khách hàng đầu tiên, tập đoàn y tế Abbott Laboratories.
    Để học về ngành in nhanh nhất có thể, Riess đến Trung Quốc và giả làm khách hàng. “Tôi đến đó học lỏm mọi thứ và biết được mình cần làm những gì”, anh nói. “Tôi học được bí quyết của nghề in. Tôi học được cách vận hành nhà máy. Tôi học được cấu trúc film, loại nhựa cần sử dụng và cách chế tạo ra chúng”.
    Riess biết được, các công ty Trung Quốc cần từ 8 đến 9 tuần để giao thành phẩm tới Mỹ. Nhưng vì xưởng in hoạt động ở Texas nên anh có thể giao hàng trong 2 tuần.
    Vào tháng 5/2008, Riess mời Ray Salinas cùng điều hành công ty với anh. Khi đó Salinas 25 tuổi. Họ bổ trợ cho nhau rất tốt. “Tôi thì giỏi giao tiếp. Còn Ray thì giỏi nghiên cứu. Vì thế bất cứ khi nào chúng tôi gặp khó khăn, một trong hai chúng tôi có thể nghĩ ra cách giải quyết”, Riess nói.
    Để tìm khách hàng, Riess và Salinas đã thực hiện một chuyến đi dài 3.500 dặm trong 5 ngày, trên một chiếc xe đi thuê vào năm 2008. “Chúng tôi phải ngủ trên sàn nhà bạn vì không có tiền thuê trọ”, Reiss nói.
    Họ chào hàng với mọi giám đốc mua hàng và chủ doanh nghiệp có thể tìm gặp được. Cách quảng cáo của họ cũng rất thẳng thắn: “Chúng tôi là như thế đó, làm ơn hãy cho chúng tôi một cơ hội”, Salinas nhớ lại.
    Cơ hội đến và họ không để nó tuột mất. “Công ty in đang hấp hối này bỗng dưng hồi sinh. Nó đang hoạt động tốt và có lãi”, Salinas nói. Công ty tăng trưởng rất nhanh. “Chúng tôi đi từ 1 triệu lên 1,2 triệu, 2,2 triệu, 3,7 triệu, 5,7 triệu, 8,1 triệu rồi 12,1 triệu USD … Dường như công ty đang liên tục tăng trưởng gấp đôi”, Riess nói.
    Vào năm 2011, Riess và Salinas mua lại công ty từ người chủ cũ. Họ đổi tên công ty thành Popular Ink và chuyển sang một khu đất mới rộng 6.500 m2, với số máy in được tăng lên 9. Đến năm 2016, Popular Ink đã đạt được doanh số 25 triệu USD. Trong 4 năm tới, họ kỳ vọng thu về 100 triệu USD mỗi năm. Hiện nay, công ty có 51 nhân viên toàn thời gian.
    “Nếu bạn có niềm tin vào bản thân, bạn sẽ có cơ hội trở thành triệu phú”, Riess kết luận.


    Thái độ làm việc quyết định thành công như thế nào?

    Không phải bằng cấp hay kinh nghiệm, đạo đức nghề và thái độ làm việc mới quyết định thành công của mỗi cá nhân

    Câu chuyện 3 chàng trai Nhật Bản kéo xe vòng quanh thế giới: Cứ đam mê đi, sai đâu đứng dậy ở đó
    Không phí phút giây cuộc đời nào khi xem đoạn video xếp domino độc nhất vô nhị này
    Nhiều người nghĩ tốt nghiệp từ trường đại học danh tiếng, kinh nghiệm làm việc tại những công ty lớn... sẽ giúp hồ sơ xin việc thêm ấn tượng. Nhưng, thứ mà nhà tuyển dụng thực sự quan tâm lại hoàn toàn khác.

    Đối với CEO Mat Ishia của United Shore – một công ty tư vấn dịch vụ tài chính thành công ở Mỹ, anh không quan tâm đến lý lịch, bằng cấp đại học hay công việc trước của ứng viên. Những điều này không thể hiện năng lực thực sự của ứng viên. Doanh nghiệp có thể đào tạo cho nhân viên các kỹ năng cụ thể như nghệ thuật bán hàng, thiết kế đồ hoạ, lập trình... Nhưng các kỹ năng này không thể đảm bảo cho sự thành công của cá nhân họ tại các doanh nghiệp.

    “Không quan trọng bạn tốt nghiệp Đại học Harvard, một trường cao đẳng bình thường, hay không đi học. Với tôi, tiêu chí đánh giá ứng viên quan trọng nhất là đạo đức và thái độ làm việc. Đó là 2 thứ sẽ quyết định thành công của bạn tại công ty của chúng tôi cũng như trong cuộc đời”, CEO Mat Ishbia khẳng định.


    Bằng cấp và kỹ năng chỉ xếp thứ 2 sau thái độ làm việc - CEO Mat Ishbia.
    "Bằng cấp và kỹ năng chỉ xếp thứ 2 sau thái độ làm việc" - CEO Mat Ishbia.

    Công ty của Ishbia có quy trình đánh giá ứng viên tuyển dụng khác lạ để kiểm tra thái độ và tinh thần làm việc của họ. Họ xây dựng một căn phòng riêng, bố trí các gợi ý để những ứng viên giải câu đố, tìm chìa khoá của căn phòng kín. Trò chơi đòi hỏi những người tham gia phải tập hợp các gợi ý và giải câu đố, vượt chướng ngại vật để thoát khỏi căn phòng bị khoá.

    “Một số người có thể làm việc nhóm và cộng tác tốt với đồng nghiệp, một số khác lại chỉ có thể làm việc cá nhân và khó hợp tác với người khác. Người tuyển dụng cần phải đo lường khả năng chính xác của từng ứng viên khi tuyển dụng”, Mat Ishbia khẳng định các điều kiện đánh giá ứng viên của người tuyển dụng.

    Theo CEO Ishbia, những căn phòng bị khoá trong “vòng thi” này không hoàn toàn là một trò giải trí. Những người dự tuyển vào công ty United Shore buộc phải vượt qua vòng thi này nếu muốn làm việc tại đây.

    Lãnh đạo của United Shore cho rằng, phong cách làm việc và tính cách cá nhân sẽ bộc lộ trong quá trình tìm kiếm các gợi ý và giải câu đố. Qua việc giải các câu hỏi, hệ thống sẽ đánh giá từng ứng viên dựa trên một hệ thống tiêu chí. Hội đồng tuyển dụng sẽ nhận xét lần cuối về mức độ phù hợp của ứng viên đối với văn hoá công ty và công việc.
    theo genk.vn

    Nov 25, 2016

    Nuôi dưỡng tâm hồn




    1. Cuộc sống không nhất thiết chuyện gì cũng phải phân rõ trắng đen

    Có câu “nước quá trong thì không có cá, người xét nét quá thì không có bạn.”

    Tranh chấp với người nhà, giành được rồi thì tình thân cũng mất đi

    Tính toán với người yêu, rõ ràng rồi thì tình cảm cũng phai nhạt

    Hơn thua với bạn bè, chiến thắng rồi thì tình nghĩa cũng không còn.

    Khi tranh luận, người ta chỉ hướng đến lý lẽ mà quên rằng cái mất đi là tình cảm, còn lại sự tổn thương là chính mình.

    Cái gì đã đen thì sẽ đen, trắng là trắng, tốt nhất hãy để thời gian chứng minh.

    Rủ bỏ sự cố chấp của bản thân, dùng lòng khoan dung để nhìn người xét việc; thêm một chút nhiệt tình, một chút điềm tĩnh và ấm áp thì cuộc sống sẽ luôn có ánh mặt trời và suốt đời mình sẽ là người thắng cuộc.

    2. Ở đời, sống là để bản thân mình xem, đừng tham vọng mọi người đều hiểu bạn; cũng đừng mong cầu mọi việc đều theo ý mình.

    Khi đau buồn hay mỏi mệt, nên biết tự an ủi lấy bản thân

    Không có người lo lắng thì càng phải mạnh mẽ

    Không có ai cổ vũ cũng phải biết tự bay lên

    Không có người chiêm ngưỡng cũng cần thơm tho và tươm tất.

    3. Cuộc sống, không có khuôn mẫu cố định, chỉ cần một trái tim trong sáng và nhiệt huyết

    Gặp phiền não thì tự tìm lấy niềm vui riêng, đừng quên đi hạnh phúc

    Dù bận rộn cũng nhớ giữ lại chút thanh nhàn, đừng để mất sức khỏe

    Mệt mỏi rồi thì tạm dừng lại nghĩ ngơi, đừng đánh mất niềm vui cuộc sống.

    Chỉ cần trong lòng luôn nhớ đích đến và biết hiện giờ mình đang làm gì ở đâu thì yên tâm, sẽ không bị lạc đường!

    sưu tầm

    Oct 26, 2016

    Người Việt làm TGĐ tập đoàn Nhật: Bí quyết chỉ một chữ "hết lòng"

    TTO - Ông Đinh Văn Phước - nguyên tổng giám đốc Tập đoàn Tsubaki Yamakyu Chain của Nhật - chia sẻ những trải nghiệm và gợi ý cho tuổi trẻ VN những phương cách làm việc để thành công.
    Người Việt làm TGĐ tập đoàn Nhật: Bí quyết chỉ một chữ "hết lòng"
    Ông Đinh Văn Phước: “Khi xem kỷ luật là một đức tính, nghiêm khắc là một tư cách phải có, hai yếu tố đó sẽ giúp ta tiến bộ” - Ảnh: ĐHHS

    Đến Nhật với học bổng của Bộ Giáo dục Nhật từ năm 1961 khi đang là sinh viên Đại học Khoa học Sài Gòn, ông Đinh Văn Phước vào Công ty Yamakyu Chain năm 1966 với vai trò kỹ sư tập sự, làm cho công ty này suốt 50 năm, về hưu với vai trò tổng giám đốc Tập đoàn Tsubaki Yamakyu Chain của Nhật.

    Ông có nhiều bằng sáng chế Nhật Bản và quốc tế dưới tên Fukukazu Kato, giúp tái cấu trúc Yamakyu Chain thành công ty hàng đầu chế tạo xích băng tải phục vụ dây chuyền công nghệ thực phẩm, cung cấp toàn Nhật Bản, châu Âu, Mỹ...

    Chia sẻ những trải nghiệm của mình, ông mong muốn gợi ý cho tuổi trẻ VN những phương cách làm việc để thành công.

    Bí quyết chỉ một chữ: “hết lòng”

    * Khi ở VN, ông từng học tại những ngôi trường có điều kiện giáo dục tốt nhất thời bấy giờ (Petrus Ký, Đại học Khoa học Sài Gòn). Sang Nhật, ông thấy sự khác biệt nào là lớn nhất về giáo dục giữa VN và Nhật Bản?

    - Điều khác biệt đáng nói nhất là môi trường giáo dục nhằm phát triển toàn diện con người. Ở Nhật Bản, ngay từ tiểu học, học sinh tham gia các CLB: thể thao, hợp xướng, hòa nhạc, hội họa, diễn kịch, thí nghiệm khoa học... Các em càng lớn, CLB càng tự do, nhà nghề hơn.

    Theo tôi, chính trong không khí vang lừng tiếng reo hò ở sân vận động, không khí trang nhã của phòng triển lãm tranh, quang cảnh tráng lệ của nhà hát lớn mà các em hình thành, ấp ủ nhiều ước mơ.

    * Tuổi trẻ ngày nay thường sốt ruột, muốn thành công sớm, không ngại khó nhưng dễ bỏ cuộc, nhảy việc khi có thêm lựa chọn... Tuổi trẻ của ông có những lúc như vậy không? Ông có những trải nghiệm nào để rút ra phương châm “không nghĩ khó, không lạc quan, không bi quan, không bỏ cuộc”?

    - Tôi tin tuổi trẻ dù ở đâu, thời đại nào đều có hoài bão và bầu máu nóng, là động lực thúc đẩy cải cách và tiến bộ xã hội. Khi còn trẻ, có một thời kỳ ngắn tôi hầu như bỏ cuộc vì bất mãn với cấp trên.

    Nhưng tôi đã may mắn thoát ra khỏi vực thẳm ấy khi nhận ra rằng tất cả đều là do mình, không thể đổ thừa cho ai - cấp trên, bạn đồng nghiệp, môi trường xung quanh, và nếu bỏ cuộc thì vĩnh viễn tôi sẽ là người thua cuộc.

    Tuổi trẻ muốn thành công sớm? Nên khích lệ vô điều kiện. Bill Gates, Honda So-ichiro, Mark Zuckerberg đều thành công khi còn rất trẻ.

    Tuổi trẻ thích nhảy việc? Nhảy việc cũng là một cơ hội tiến thân. Hãy tin vào sức phán đoán của tuổi trẻ, chỉ cần họ biết chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình. Nên tự hỏi: Mình nhắm đến cái gì mà nhảy việc?

    Điều đó có thực hiện được trong môi trường mới không? Nếu chỉ vì hơn kém chút ít đồng lương thì không nên, vì sẽ phải bắt đầu lại từ con số 0.

    Còn “sốt ruột và bỏ cuộc” thì tuyệt đối không nên. Tôi tin bạn trẻ VN biết các câu “Nước chảy đá mòn”, “Có công mài sắt có ngày nên kim”, “Nhất nghệ tinh nhất thân vinh”...

    Cùng chạy

    * Thành công nào làm ông tự hào nhất? Ông đã đạt được điều đó như thế nào?

    - Điều nức lòng nhất là khi công ty chúng tôi dần chiếm được ưu thế trong cạnh tranh, cuối cùng dẫn đầu trong ngành, dù chúng tôi chỉ là tập hợp của những người bình thường về khả năng, bắt đầu từ vị trí yếu kém về vốn, nhân tài, tích lũy kỹ thuật, cơ cấu tổ chức...

    Vai trò của tôi có thể gói ghém trong vài chữ: chia sẻ - hỗ trợ - động viên. Người chỉ huy không thể là người chạy một mình phía trước. Anh ta phải cùng chạy với mọi người.

    * Trong mấy mươi năm làm việc của ông, thất bại nào lớn nhất? Ông đã vượt qua và khắc phục bằng cách nào?

    - Gần nửa thế kỷ chỉ làm việc cho một công ty, thất bại thì nhiều nhưng tôi không phạm thất bại nào lớn. Ngược lại khi công ty kiệt quệ vì thua lỗ, tôi được ủy thác nhiệm vụ xây dựng lại. Cũng chỉ với chừng ấy người cũ, chúng tôi đã vươn lên vị trí đầu ngành.

    Bí quyết chỉ một chữ: hết lòng. Hết lòng làm việc thì vận dụng được khả năng của mình; hết lòng với mọi người thì được sự tận tình của người khác; hết lòng tính toán đến cả tình huống xấu nhất thì không gì lại không thể giải quyết. Người thất bại là người không hết lòng, cứ ỷ vào người kia, chuyện khác.

    Làm một người Nhật

    * Ngày hôm nay, ông nhận mình là người VN hay Nhật Bản? Ông nghĩ điều tiên quyết người Việt nên học ở người Nhật là gì?

    - Gốc rễ tôi là VN. Tôi nghĩ điều tiên quyết nên học người Nhật là “khao khát cầu học - cầu tiến và tinh thần chia sẻ”. Qua những tiếp xúc tuy giới hạn nhưng trải dài suốt đời, tôi nhận xét người VN không thực sự cầu học - cầu tiến.

    Không nhiều thì ít, ai trong chúng ta cũng thường tự hào đến mức tự mãn, hoặc về dân tộc, hoặc về hiểu biết. Và như thế, ta tự đánh mất cơ hội học hỏi. Khi tự mãn, bạn sẽ vô tình hay cố ý biến thành người cản trở cải cách.

    Quá trình dựng nước của Nhật Bản từ ngàn xưa đến giờ là quá trình không ngừng cầu học - cầu tiến. Ngày xưa triều đình phái nhân tài sang học Trung Quốc. Cuối thế kỷ 19, thành phần lãnh đạo chủ trương “thoát Á nhập Âu” vì thấy được sức mạnh cơ giới.

    Giai tầng bên trên tiếp cận kiến thức mới, họ lập chiến lược, phát động truyền bá rộng rãi. Sự cộng hưởng của dân chúng đã giúp canh tân được đất nước. Trong đời thường, tính cầu học - cầu tiến thể hiện rõ trong cách làm việc. Dù làm đôi dép rơm, người Nhật cũng muốn nâng lên hàng nghệ thuật.

    * Nhiều người nhận xét cuộc sống của người Nhật quá căng thẳng vì sự kỷ luật, nghiêm khắc, ông có cảm giác đó không?

    - Cuộc sống ở Nhật có sự cạnh tranh khắc nghiệt và tinh thần trách nhiệm cao. Nhận xét người Nhật sống căng thẳng là đúng, nhưng cho đó là vì sự kỷ luật, nghiêm khắc thì không đúng.

    Kỷ luật là dân tộc tính của người Nhật. Đợi lên xe, người ta xếp hàng. Đứng chờ nhận thức ăn hay đồ cứu trợ sau thiên tai, họ kiên nhẫn, không chen lấn, giành giật. Điều đó tự nhiên như ta hít và thở. Hít thở mà căng thẳng là đã mắc bệnh.

    Trong công việc người Nhật nghiêm nghị, tỉ mỉ và thiện chí. Công ty tôi đã phạm nhiều lỗi kỹ thuật, gây thiệt hại trầm trọng cho một số khách hàng. Nếu họ khắt khe, hẳn chúng tôi đã phá sản.

    Điều họ buộc chúng tôi làm là tìm ra nguyên nhân sai sót, giải quyết bằng cách nào, khi nào xong? Mục đích là để nhà máy có thể sớm chạy lại được, chuyện trách nhiệm, tiền bạc tính sau.

    Khi xem kỷ luật là một đức tính, nghiêm khắc là một tư cách phải có, hai yếu tố đó sẽ giúp ta tiến bộ. Tất cả tùy thuộc vào cách nhận định tiêu cực hay tích cực. Tôi đề nghị chọn tích cực.

    Vấn đề của Việt Nam: chiến lược

    * Ông có nhiều bằng sáng chế về băng tải, đó có phải là đam mê thời trẻ của ông không? Kinh nghiệm nào để nuôi sự sáng tạo, nhất là công việc kỹ thuật khô khan? Theo ông, vì sao các nhà khoa học VN ít sáng tạo, để nên nỗi “không sản xuất được con ốc đúng tiêu chuẩn”?

    - Thực ra lúc trẻ tôi không có ước mơ hay đam mê nào đáng nói. Tôi chỉ cắm đầu học, đi thi cho đậu, bởi thi rớt sẽ bị bắt đi lính.

    Sáng chế của tôi là kết quả của khổ công ngày đêm suy nghĩ, tìm hết cách để giải quyết khiếm khuyết của sản phẩm, nỗ lực đáp ứng đòi hỏi của khách hàng. Mỗi bằng sáng chế là chứng nhận một tính năng mới cho sản phẩm.

    Trong thời đại của ôtô điện, Internet, trí tuệ nhân tạo, kinh tế chia sẻ... dù có làm được mấy con ốc đúng tiêu chuẩn cũng không thể đưa VN lên hàng có sức cạnh tranh với thế giới.

    Đáng thảo luận hơn là phải có tầm nhìn để đầu tư vào một trọng điểm, tham gia “chuỗi cung ứng” trên toàn cầu. Nếu sản xuất con ốc, phải là loại chỉ riêng nhà máy mình chế tạo được, mới đủ sức cạnh tranh theo đúng luật chơi, tiêu chuẩn quốc tế.

    Trong điều kiện VN, tôi không hoang tưởng về các sáng tạo mở cửa cho một “chân trời mới”. Tôi đề nghị nên tập trung vào sáng kiến trong lĩnh vực chế tạo, kết hợp một số tính năng có sẵn để sinh ra tính năng mới trong điều kiện ứng dụng mới.

    Say mê, trực giác, hiếu kỳ, nỗ lực cải tiến đều là cội nguồn sáng tạo. Ý tưởng như một tia chớp bắt nguồn từ cá nhân, nhưng để có một sản phẩm hữu dụng phải có sự hợp sức của nhiều người, nhiều ngành. Để phát huy được sáng tạo, cần có chiến lược và tạo môi trường khiến mọi người hăng say làm việc.

    * Một trong những vấn đề thời sự nóng bỏng tại VN là môi trường bị ô nhiễm trước chất thải công nghiệp. Nhiều năm làm việc trong ngành công nghiệp ở nơi vốn khắt khe trong bảo vệ môi trường như Nhật Bản, quan điểm của ông về vấn đề này?

    - Nước nào trong quá trình công nghiệp hóa đều vấp vấn đề ô nhiễm môi trường, vì dành ưu tiên cho phát triển, ưu đãi các tập đoàn, và nhất là vì không biết trước đâu là vấn đề. Là nước đi sau, chuyện diễn ra ở VN chắc chắn đã xảy ra ở đâu đó. Chỉ cần truy cập tin tức sẽ biết cách mà họ đã giải quyết.

    Song song phải là minh bạch thông tin. Không có sự tích cực và chính xác trong thông tin, tự nó là sự giấu giếm, ém nhẹm. Chính ở đây báo chí đóng vai trò rất quan trọng.

    Giải quyết an toàn thực phẩm, chặt cây xanh, cá chết hay các vấn đề khác trong tương lai, theo tôi, không khó về kỹ thuật, mà khó trong xây dựng chiến lược phát triển quốc gia biết chú trọng bảo vệ môi trường. Trách nhiệm đó thuộc về nhà nước, hoàn toàn nằm ngoài tầm tay một cá nhân.

    Biết ơn

    * Ông đã từng được chia sẻ, giúp đỡ như thế nào khi còn là một sinh viên, một người Việt trẻ ở xứ lạ?

    - Sự giúp đỡ của người Nhật và xã hội Nhật khó nói hết được. Họ giúp chúng tôi vô vụ lợi, từ các thầy trong nhà trường đến các đàn anh trong CLB bóng bàn, karate tận tình chỉ bảo, hướng dẫn, các bạn sinh viên ủng hộ phong trào đòi hòa bình cho VN...

    Tôi tin rằng dù sống ở đâu, thành công của mỗi người tuy xuất phát từ nỗ lực và tài năng cá nhân, nhưng tất cả chỉ thực hiện được trong lòng xã hội. Ở đó có cha mẹ, anh em, bà con, vợ/chồng, con cái, bạn bè, láng giềng, môi trường giáo dục, đồng nghiệp, khách hàng, tiện nghi do xã hội cung cấp... Không một ai thành công mà không nhận ơn huệ của xã hội. Quan niệm sống của tôi là “biết ơn”.

    * Điều gì ông đang dự định làm sắp tới?

    - Tôi đang tự cho phép mình nghỉ ngơi sau nửa thế kỷ làm việc cật lực. Nếu có làm gì, đó là các công việc hướng đến giới trẻ VN.

    PHẠM VŨ thực hiện

    http://tuoitre.vn/tin/nhip-song-tre/20161026/nguoi-viet-lam-tgd-tap-doan-nhat-bi-quyet-chi-mot-chu-het-long/1194826.html

    Kết nối bạn bè

    Wikipedia

    Search results

    Video Nổi bật

    Cảm ơn các bạn đã ghé thăm

     
    Please Enable Javascript!Enable JavaScript